Ngọc Linh và con đường dài của một giọng ca dân gian đương đại

Trong nhiều năm làm việc, theo dõi và viết về đời sống âm nhạc, tôi đã chứng kiến không ít giọng ca trẻ chọn con đường ngắn nhất để đến với công chúng: xuất hiện ồn ào, xây dựng hình ảnh sớm và tăng tốc bằng sức đẩy của truyền thông.. Ngọc Linh không nằm trong số đó. Cô chọn cách đi chậm – và đi chắc. Chậm trong rèn luyện, chắc ở nền tảng. Với Linh, giấc mơ dân gian đương đại không bắt đầu từ ánh đèn sân khấu, mà từ những bài tập hơi thở lặp đi lặp lại mỗi ngày.

Từ cô gái rụt rè đến quyết định mang tính bước ngoặt

Sinh năm 2004 tại Hoằng Hóa (Thanh Hóa), lớn lên ở Hà Nội trong một gia đình trí thức không có truyền thống nghệ thuật, Ngọc Linh đến với âm nhạc như bao đứa trẻ khác: học năng khiếu ở Cung thiếu nhi, hát để giải tỏa sau giờ học. Bản tính nhút nhát khiến đam mê ấy nhiều năm chỉ dừng lại ở mức “yêu thích”.

Bước ngoặt đến khi cô gặp NSƯT Anh Thơ. Trong vai trò giảng viên tại Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam, người nghệ sĩ dày dạn ấy không nhìn vào sự e dè bề ngoài, mà nhìn thấy nhạc cảm và màu giọng có thể phát triển trên con đường ca sĩ chuyên nghiệp. Đó không chỉ là sự phát hiện một giọng hát, mà là sự đặt niềm tin vào một quá trình.

Năm 2022, Ngọc Linh thi đỗ vào Học viện, chính thức bước qua ranh giới giữa đam mê và nghề nghiệp.

Thanh nhạc cổ điển: Con đường khó nhưng bền

Điều đáng nói là Linh không chọn đi thẳng vào dân gian – dòng nhạc cô yêu thích. Cô chọn học thanh nhạc cổ điển làm nền tảng. Với người ngoài nghề, đây có thể là lựa chọn vòng vèo. Với người hiểu nghề, đó là cách đi bài bản.

Thanh nhạc cổ điển buộc người học phải kiểm soát hơi thở như kiểm soát nhịp tim; giữ cao độ như giữ thăng bằng; rèn khẩu hình, độ vang, độ mở bằng kỷ luật gần như khắc nghiệt. Những năm tháng ấy không hào nhoáng, nhưng tạo nên thứ quan trọng nhất: cột hơi vững và bản lĩnh sân khấu.

Một giọng ca dân gian đương đại nếu không có kỹ thuật làm nền rất dễ sa vào cảm xúc bản năng. Ngọc Linh chọn cách ngược lại: dựng nền trước khi xây hình.

Câu chuyện luyện hơi thở để nuôi một giấc mơ dân gian đương đại

Dân gian đương đại: Giữ hồn cốt, mở không gian mới

Sở hữu chất giọng nữ cao trữ tình, sáng và mềm, Linh phù hợp với những ca khúc mang âm hưởng Tây Bắc, dân ca Nghệ Tĩnh, Nam Bộ hay Quan họ. Nhưng điều cô hướng tới không phải là lặp lại cách hát của thế hệ trước.

Dân gian đương đại, suy cho cùng, là một bài toán thẩm mỹ khó: làm mới mà không lạc gốc. Ở đó, kỹ thuật cổ điển trở thành điểm tựa để người hát có thể bay mà không chông chênh.

Song song với việc học, Linh tham gia biểu diễn cùng Sun Symphony Orchestra, Dàn nhạc dân tộc SSMO và một số đơn vị nghệ thuật chuyên nghiệp khác. Những sân khấu có dàn nhạc luôn là phép thử khắt khe: ca sĩ không chỉ hát đúng, mà phải hòa mình vào giai điệu.

Câu chuyện luyện hơi thở để nuôi một giấc mơ dân gian đương đại

Một lựa chọn không ồn ào, nhưng có chiều sâu

Giữa thị trường âm nhạc nhiều biến động, việc một ca sĩ trẻ kiên trì với lộ trình đào tạo chính quy, đặt kỹ thuật lên trước hình ảnh, là lựa chọn không dễ. Nó đòi hỏi thời gian, sự nhẫn nại và cả niềm tin rằng giá trị bền vững sẽ được nhận ra.

Ngọc Linh chưa phải cái tên ồn ào. Nhưng ở tuổi đôi mươi, cô đã có nền tảng đào tạo bài bản, có định hướng rõ ràng và quan trọng hơn, có sự hiểu mình đang đi đâu.

Trong âm nhạc, những giọng ca đi đường dài thường không vội. Và nếu tiếp tục giữ được sự kỷ luật và tỉnh táo ấy, Ngọc Linh hoàn toàn có thể trở thành một gương mặt đáng chú ý của dòng dân gian đương đại trong những năm tới – không phải vì hào quang tức thời, mà vì nền móng đã được xây đúng cách từ đầu.

Hải Long

Bạn cũng có thể thích